cuộc sống của cặp vợ chồng mắc dị tật

Thảo luận trong 'Sức khỏe trẻ em'

  1. Doan Gam

    Doan Gam Member

    Bài viết:
    445
    Đã được thích:
    0
    Ông Paul Scharoun-DeForge và bà Kris Scharoun-DeForge đã chung sống với nhau tại một thị trấn nhỏ thuộc Liverpool, New York (Mỹ).

    Họ tin rằng mình là người may mắn nhất thế giới khi tìm thấy nửa kia trong cuộc đời.

    Chuyện tình của họ đã truyền cảm hứng cho cộng đồng người khuyết tật và những người kém may mắn.

    Như một nhân duyên, cặp vợ chồng này đều sinh ra trong gia đình có 8 người con. Ngay khi vừa ra đời, bố mẹ của cả hai đều được các bác sĩ khuyên nên đưa con vào một trung tâm chăm sóc đặc biệt. Bởi với hội chứng Down, họ khó có thể có tương lai. Tuy nhiên, bố mẹ của cả hai từ chối lời khuyên đó, đưa con về nuôi dưỡng.


    [​IMG]


    Tại một vũ hội dành cho người khuyết tật vào năm 1980, cặp đôi đã có cơ hội gặp gỡ nhau và trúng tiếng sét ái tình từ giây phút đầu gặp gỡ.

    Gần 10 năm hẹn hò, bà Kris quyết định cầu hôn ông Paul. Tuy nhiên, họ phải đối mặt với cuộc chiến pháp lý suốt 5 năm, để giành quyền kết hôn.

    Cả hai phải trải qua các bài kiểm tra về kiến thức, cảm xúc và nhu cầu tình dục để chứng minh rằng họ có thể kết hôn.

    Trả lời Washington Post, bà Kris nhớ lại khoảnh khắc đáng nhớ: ‘Ông ấy làm tôi cười. Tôi nhìn vào mắt Paul và thấy tương lai của tôi, tôi quyết định cầu hôn ông ấy. Khi ông ấy nói đồng ý, tôi đã vỡ òa vì xúc động. Paul có đôi mắt màu xanh tuyệt đẹp’.

    Tháng 8/1993, cặp đôi hạnh phúc trao nhau lời nguyện ước trong đám cưới đơn giản, có sự chứng kiến của người thân và gia đình.

    Họ chung sống trong một căn hộ được nhà nước hỗ trợ cho người khuyết tật tại Liverpool, New York. Ở đó có một nhân viên y tế chăm sóc cho họ.

    Hai vợ chồng bà Kris đều có công việc. Paul làm việc tại Arc of Onondaga - một tổ chức dành cho người khuyết tật, còn Kris từng làm ở Pizza Hut trước khi chuyến đến làm ở Ủy ban Người khuyết tật.

    Bà Kris cho biết, bà thích nấu ăn và chồng bà thích ăn những món do vợ nấu. Ông Paul quan tâm vợ một cách tỉ mỉ. Từ khi bà Kris mắc bệnh tiểu đường, ông luôn lưu giữ bản ghi chép đo lượng đường trong máu của vợ. Mỗi lần bà Kris buồn, ông Paul thường động viên vợ bằng giọng nói ấm áp.

    Cặp đôi thường đến dãy núi Adirondack nghỉ dưỡng trong các dịp kỷ niệm.

    Chị gái của bà Kris - Susan Scharoun (63 tuổi) là giáo sư tâm lý học tại trường Đại học Le Moyne ở Syracuse nói, 'Gia đình chúng tôi rất vui mừng khi có thêm thành viên là Paul và gia đình Paul cũng rất vui mừng vì có thêm Kris.

    Paul và Kris là minh chứng cho mối quan hệ lâu dài và bền chặt mà mọi người luôn hướng đến’.

    Bà Susan Scharoun nhớ lại: ‘Trong bữa tiệc độc thân của Kris, có người bạn đã hỏi em gái tôi, điều gì khiến em yêu Paul. Kris chia sẻ, em yêu những gì thuộc về Paul, cả hội chứng Down của Paul’.

    Khoảng một năm trước, Paul bắt đầu có các dấu hiệu của chứng sa sút trí tuệ (Alzheimer). Căn bệnh mà hơn một nửa số người mắc hội chứng Down đều mắc phải ở độ tuổi 50 - 60. Theo quy định, ông được chuyển sang khu vực chăm sóc chuyên sâu.

    Gia đình hai bên đã cùng Kris yêu cầu chính phủ cho cặp đôi được ở cạnh nhau. Tuy nhiên, yêu cầu đó không được chấp nhận. Bà Kris đã suy sụp rất nhiều khi buộc phải rời xa chồng.

    Nhưng cặp đôi vẫn giữ thói quen đến nhà chị gái bà Kris ở Onondaga Hill (ngoại ô Syracuse) ăn tối vào Chủ nhật hàng tuần.

    Nhìn đứa con trai đỏ hỏn trong vòng tay, ông Mỹ như chết lịm, ông cũng không dám báo tin cho vợ hay vì sợ vợ bị sốc. Bản thân ông không tin con mình lại mắc hội chứng down vì trông con chẳng có gì khác với những đứa trẻ bình thường.

    Khi ông Mỹ mang con về nhà, hàng xóm xung quanh xì xầm và khuyên ông: “Ông nên cho nó đi, mấy đứa này sau này không làm gì được đâu”. Họ còn nói ông nên cho đứa bé vào những mái ấm hoặc bỏ nó đi. Trong số những người đó có cả người thân của ông Mỹ. Điều đó càng khiến ông buồn bã và suy sụp.

    Sau 3 ngày suy nghĩ, ông Mỹ bình tâm lại, ông nói: “Nó là con của mình, mình không thể nào bỏ nó được, mình phải tìm mọi cách để vực con dậy, được tới đâu hay tới đó. Tôi dẹp tất cả các ý kiến xung quanh để lo cho con tôi”. tìm hiểu thêm : https://nipt.com.vn/tin-tuc-su-kien/thu-thuat-choc-oi


    Có lẽ giây phút đưa ra quyết định đó là khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời của ông Mỹ. Đó cũng là lời "tuyên chiến" của người cha với số phận nghiệt ngã, kém may mắn để giành lại quyền được sống cho con trai mình. Và cuộc chiến ấy kéo dài suốt 30 năm với rất nhiều gian khổ mà một người bình thường nếu không đủ nghị lực, không đủ tình thương dành cho con, có lẽ đã đầu hàng từ lâu.

    “Nó là con của mình, mình không thể nào bỏ nó được, mình phải tìm mọi cách để vực con dậy, được tới đâu hay tới đó. Tôi dẹp tất cả các ý kiến xung quanh để lo cho con tôi”.

    Cuộc chiến bắt đầu từ việc ông Mỹ chữa bệnh cho con. Hễ nghe ai mách bảo chỗ chữa bệnh, ông đều tìm đến, từ châm cứu cho đến nấu nước trứng vịt lộn để bổ não cho Mừng, ông đều thử qua. Rồi bác sĩ chỉ cho ông dùng tiếng đàn để kích thích các dây thần kinh lên não của Mừng, dù khó khăn ông cũng ráng dành dụm được 5 chỉ vàng để mua một chiếc đàn organ cho con.

    Khi Mừng tới tuổi đi học, ông Mỹ chạy đôn chạy đáo tìm gia sư nhưng khi nhìn thấy Mừng họ đều lắc đầu không dạy. Không chịu thua số phận, ông Mỹ đích thân làm gia sư cho con trai: “Giảng 2 lần Mừng không hiểu thì mình giảng 4 hay 5 lần”.

    Rồi đến một ngày ông cũng xin cho Mừng được tham gia vào lớp học dành cho trẻ chậm phát triển, ngoài việc học kiến thức, Mừng còn được tham gia những khóa học về kỹ năng sống, võ thuật Akido, Anh văn…

    Để rèn luyện trí nhớ của Mừng, sáng nào trên đường chở con đi học, ông Mỹ cũng kiểm tra bài của con trước khi vào lớp học bằng cách hỏi những định lý nhiều lần để Mừng nhớ. Dù tuổi đã lớn, trí nhớ lại kém nhưng ngày ngày ông Mỹ vẫn lên mạng tìm tòi học thêm nhiều phương pháp để dạy thêm cho con.

    Khi cậu Mừng được vào học khoá Thiết kế đồ họa của đại học Văn Lang, cả gia đình ai cũng mừng vui vì hạnh phúc, những người hàng xóm từng khuyên ông Mỹ bỏ con trước đây cũng không nói gì thêm được nữa. Tưởng chừng như mọi chuyện đã suôn sẻ nhưng học được nửa tháng thì Mừng về xin cha cho được nghỉ học vì em không tiếp thu nổi kiến thức.

    Ông Mỹ buồn bã nhưng vì thương con nên ông đến gặp Hiệu trưởng của trường để xin cho con nghỉ học. Tuy nhiên, vị Hiệu trưởng không đồng ý mà đề nghị ông Mỹ phải đi học cùng con vì có thể cách dạy của ông Mỹ sẽ khiến cho Mừng dễ tiếp thu hơn.

    Và thế là người cha già trên 60 tuổi đã bỏ hết công việc của mình để đi học cùng con trai. Lúc này, ông không chỉ là một người cha, một người thầy mà còn là bạn của con.

    Những lúc ra chơi, ông Mỹ tranh thủ hỏi thêm các thầy trong trường về kiến thức để có thể giảng lại cho Mừng. Ông nói: “Tôi muốn dạy cho con thì tôi phải học hơn nó tôi mới dạy cho nó được. Tôi chọn mình là người đồng hành cùng con”.



    Năm ngoái, khi bà Kris đang điều trị bệnh viêm phổi trong bệnh viện, ông Paul đã bất ngờ đến thăm vợ nhân dịp kỷ niệm ngày cưới của hai người.

    Tại nhà cầu nguyện trong bệnh viện, cặp vợ chồng ngồi xe lăn, cùng trao nhau lời hẹn ước như cách đây hơn 20 năm.

    Bà Kris luôn thích làm thiệp, vẽ tranh. Thời gian chồng nằm trên giường bệnh, bà vẽ một con bướm, treo lên giường bệnh tặng chồng với dòng chữ: ‘Anh là người đàn ông trong mơ của em’. ‘Ông ấy nói thích bức tranh tôi vẽ’, bà Kris nói.

    Tháng 6/4/2019, ông Paul qua đời trong vòng tay của vợ và anh trai ruột.

    Dự kiến vào ngày 13/8, kỷ niệm ngày cưới, bà Kris sẽ rải tro cốt của ông Paul ở địa điểm hai vợ chồng bà thường đến lúc ông còn sống.

    ‘Tôi luôn tưởng tượng ông ấy giống những con bướm, sống cuộc đời vui vẻ, tự do’, bà Kris xúc động chia sẻ.

    Cặp vợ chồng người Mỹ, Paul Scharoun-DeForge (56 tuổi) và Kris Scharoun-DeForge (59 tuổi) đã có cuộc hôn nhân đầy hạnh phúc, kéo dài 25 năm. Điều đặc biệt, cặp vợ chồng này đều mắc hội chứng Down.

    Trong tập phát sóng mới nhất của chương trình Khoảnh khắc cuộc đời, tiến sĩ Lê Thẩm Dương bày tỏ sự kính phục khi được gặp ông Mạc Văn Mỹ - người cha đã có cuộc chiến với số phận ròng rã suốt 30 năm qua để giành lại sự sống và cho con trai ông một cuộc đời mới - một cuộc đời mà không ai nghĩ có thể có với 1 người mắc bệnh down.

    Người cha Mạc Văn Mỹ và con trai Mạc Đăng Mừng đã viết nên câu chuyện đặc biệt về tình thương vô bờ bến của người cha dành cho con trai của mình.

    Cậu bé Mạc Đăng Mừng ra đời khi bố mẹ đã lớn tuổi, cũng là đứa con đầu lòng của ông Mỹ và vợ. Vì sinh con khi đã lớn tuổi nên ông mỗi tháng đều đặn dẫn vợ đi khám thai và theo dõi. Ông rất hạnh phúc khi gia đình chuẩn bị có thêm thành viên mới.

    Thế nhưng, bao nhiêu hạnh phúc, sự khao khát mong chờ của ông Mỹ bỗng nhiên vụt tắt khi bác sĩ báo tin con ông mắc hội chứng down.

    :
    Đang tải...

Chia sẻ trang này